Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/includes/js/calendar/user.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 9

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/includes/js/calendar/user.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 9

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/administrator/modules/mod_feed/plugin.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 12

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/administrator/modules/mod_feed/plugin.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 12

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/views/model.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 15

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/views/model.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 15

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/templates/themza_j15_07/css/stats.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 18

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/templates/themza_j15_07/css/stats.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 18

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cookie - headers already sent by (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:9) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 423

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cache limiter - headers already sent (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:9) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 423

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:9) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 426
Thảm Cảnh Việt Nam
Thảm Cảnh Việt Nam
Thảm Cảnh Việt Nam

Phóng Sự về Dân Oan Trảng Bom

Ngày 27.01.2012   

 

 

 

 
Thảm Cảnh Việt Nam

me_con_chi_Sen

Ba mẹ con chị Sen
trước bàn thờ anh Triều

Người dân Nghĩa Lộc, Nghệ An giờ mới thấm thía câu nói: “Ra ngõ là gặp… ung thư” mà nhiều người dân ở các địa phương khác vẫn gọi. Có xóm có tới hơn chục gia đình có người chết vì ung thư và người ta gọi đó là “xóm chết chóc”.

 

Bệnh ung thư với mức độ “tàn phá” khủng khiếp, đang được ví như một “sát thủ” bao trùm nhiều làng, xã ở một số địa phương trong cả nước.

 

Ước tính, mỗi năm tại Việt Nam có 75.000 người chết vì ung thư, gấp 7 lần số tử vong do tai nạn giao thông và đang có xu hướng gia tăng.

 

Riêng tại Nghệ An, mức độ ô nhiễm và chết chóc tại địa phương này nếu liệt kê thì thuộc hàng “topten” trong cả nước. Ung thư đang trở thành một tai họa, giáng xuống đầu những người dân vô tội…

 
Thảm Cảnh Việt Nam

Sáng sáng, người dân xã Phú Dương (Phú Vang, Thừa Thiên Huế) đều thấy cụ Đặng Huyền (98 tuổi) đạp xích lô xuống chợ kiếm sống. Cụ đã được “vinh danh” là người đạp xích lô có tuổi nghề nhiều nhất tại Huế.

 

dap_xich_lo_1

Năm nay 98 tuổi nhưng cụ Đặng Huyền, vẫn được người dân quen gọi là cụ Huần, ngày ngày vẫn đạp xích lô chở khách kiếm sống. Cụ thường bắt đầu một ngày làm việc từ khi trời còn mù sương.

 
Thảm Cảnh Việt Nam

ĐÔNG HÀ

chi_Nguyen_Hong_Phuong_khoc_ngat

Chị Nguyễn Hồng Phượng khóc ngất khi nghe chồng mất tích

Mấy ngày nay, xóm chài nghèo ở ấp Hải Hà 1, thị trấn Long Hải (huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) chìm trong nỗi đau. Bàn thờ gọi vong cho những người mất tích được lập vội trước những căn nhà ọp ẹp, tồi tàn. Ở đó có người mẹ già, người vợ và con thơ đang chờ đợi, hi vọng người thân trở về từ biển cả...

 

Tại xóm chài này, ở đâu người ta cũng hỏi han nhau về tin tàu cá BV 4248 của ông Nguyễn Lâm (trú tại ấp Hải Điền) bị sóng đánh chìm ngày 17-12 ngoài biển Côn Đảo (Bà Rịa - Vũng Tàu). Trên con tàu đó có 22 người thì chỉ còn mỗi mình anh Đặng Thế Hoàng (40 tuổi, trú tại ấp Hải Hà) sống sót trở về, những người còn lại hiện chưa có tin tức gì.

 
Thảm Cảnh Việt Nam

 

Nguyễn Ðạt (Người Việt)

 

ba_ban_ve_so_khong_nha

Bà Năm không nhà cửa, nằm ngủ trên hè đường Nguyễn Khoái, quận 4.

Gần 8 giờ sáng, bà Năm vẫn ngủ say bên gốc cây vỉa hè, phía trước quán cà phê Cỏ May, số 92 đường Nguyễn Khoái, quận 4. Ðây là quán cà phê khá khang trang, có “wifi” để truy cập Internet, tôi thường uống cà phê mỗi sáng.

 

Bà Năm đã ngoài 80 tuổi, đi đứng khó nhọc vất vả, từ vài năm nay, đêm đêm bà Năm ngủ dưới mái hiên của quán cà phê này. Cứ khoảng 6 giờ sáng mỗi ngày, khi quán cà phê Cỏ May mở cửa đón khách uống cà phê, bà Năm đã ngồi ngay ngắn bên bệ tròn xây quanh một gốc cây trước quán, như người ngồi nghỉ mệt sau một chặng đường dài. Sáng nay, gần 8 giờ sáng rồi, bà Năm vẫn ngủ.

 

Người chủ quán nói với tôi: “Tội nghiệp, đêm qua chắc bả hổng ngủ được chi hết. Mãi tới khuya, bả chịu hổng nổi, nằm ngủ ngay bên gốc cây lề đường...”

 
Thảm Cảnh Việt Nam

( Người Việt Kharkov)

 LTS: Bài viết dưới đây kể về trường hợp một cậu bé người Việt bị cha mẹ bỏ rơi và được một phụ nữ Ukraine nhân hậu nhận làm con nuôi. 11 năm sau, cậu bé đã trưởng thành và đang là một võ sĩ đầy hứa hẹn của xứ Ukraine.

 

Đây là một câu chuyện đầy cảm động về tình người vì người mẹ Ukraine của cậu bé Kiên không thuộc thành phần khá giả, thậm chí bà phải buôn bán tảo tần ở ngoài chợ để nuôi hai đứa con ruột của mình. BBT xin phép được trích đăng và đặt lại tựa đề cũng như chỉnh sửa một số từ ngữ.

 

* * *

 

nguyen_hoa_kien_nam_2001

Nguyễn Hòa Kiên năm 2001

Chắc hẳn đa số bà con người Việt ở Kharkov vào những năm cuối thập niên 90 còn nhớ anh Nguyễn Hòa Bình – một người đàn ông trung niên từ Moscow dạt về Kharkov cùng cậu con trai nhỏ. Hàng ngày, anh Bình dắt theo cháu bé đi lang thang khắp chợ Barabasova và các ký túc xá của người Việt Nam trong thành phố, bất kể thời tiết nắng nóng mùa hè hay băng tuyết mùa đông, mời mọi người mua hộ anh từ mớ rau, con cá, túi chân gà, hoặc bất cứ thứ gì khác khả dĩ có thể kiếm được vài đồng.

 

Cậu bé đi cùng anh chỉ mới 3-4 tuổi, vừa là “tấm căn cước” giúp bố tránh được sự kiểm tra của công an, vừa là “luận chứng” để thuyết phục mọi người mua những thứ anh mời chào. Thời gian sau, anh Bình không bán gì nữa mà chỉ xin tiền, người anh lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu. Sau đó một thời gian, người ta thấy anh đi một mình. Hỏi, anh bảo đã gửi con cho một người phụ nữ Tây nuôi, vì anh không có điều kiện nuôi dưỡng cháu.