Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/includes/js/calendar/user.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 16

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/includes/js/calendar/user.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 16

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/administrator/modules/mod_feed/plugin.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 19

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/administrator/modules/mod_feed/plugin.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 19

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/views/model.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 22

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/views/model.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 22

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/templates/themza_j15_07/css/stats.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 25

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/templates/themza_j15_07/css/stats.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 25

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cookie - headers already sent by (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:16) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 423

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cache limiter - headers already sent (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:16) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 423

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:16) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 426
Cậu bé Việt bị bỏ rơi ở Kharkov
Thảm Cảnh Việt Nam

( Người Việt Kharkov)

 LTS: Bài viết dưới đây kể về trường hợp một cậu bé người Việt bị cha mẹ bỏ rơi và được một phụ nữ Ukraine nhân hậu nhận làm con nuôi. 11 năm sau, cậu bé đã trưởng thành và đang là một võ sĩ đầy hứa hẹn của xứ Ukraine.

 

Đây là một câu chuyện đầy cảm động về tình người vì người mẹ Ukraine của cậu bé Kiên không thuộc thành phần khá giả, thậm chí bà phải buôn bán tảo tần ở ngoài chợ để nuôi hai đứa con ruột của mình. BBT xin phép được trích đăng và đặt lại tựa đề cũng như chỉnh sửa một số từ ngữ.

 

* * *

 

nguyen_hoa_kien_nam_2001

Nguyễn Hòa Kiên năm 2001

Chắc hẳn đa số bà con người Việt ở Kharkov vào những năm cuối thập niên 90 còn nhớ anh Nguyễn Hòa Bình – một người đàn ông trung niên từ Moscow dạt về Kharkov cùng cậu con trai nhỏ. Hàng ngày, anh Bình dắt theo cháu bé đi lang thang khắp chợ Barabasova và các ký túc xá của người Việt Nam trong thành phố, bất kể thời tiết nắng nóng mùa hè hay băng tuyết mùa đông, mời mọi người mua hộ anh từ mớ rau, con cá, túi chân gà, hoặc bất cứ thứ gì khác khả dĩ có thể kiếm được vài đồng.

 

Cậu bé đi cùng anh chỉ mới 3-4 tuổi, vừa là “tấm căn cước” giúp bố tránh được sự kiểm tra của công an, vừa là “luận chứng” để thuyết phục mọi người mua những thứ anh mời chào. Thời gian sau, anh Bình không bán gì nữa mà chỉ xin tiền, người anh lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu. Sau đó một thời gian, người ta thấy anh đi một mình. Hỏi, anh bảo đã gửi con cho một người phụ nữ Tây nuôi, vì anh không có điều kiện nuôi dưỡng cháu.

 

Năm 2001, anh Nguyễn Hòa Bình trở thành một người vô gia cư, vô nghề nghiệp thực sự. Và bệnh nghiện rượu làm cho anh trở thành bê tha, nhếch nhác đến thảm hại. Mùa đông năm đó, được sự động viên và giúp đỡ của Hội người Việt Nam tỉnh Kharkov, anh quyết định lên đường về nước. Cùng về một chuyến với anh còn một người nữa, cũng là dân lang thang chính cống từ thành phố Odessa chuyển lên. Toàn bộ vé máy bay và chi phí liên quan cho chuyến hồi hương của hai người do Hội người Việt Nam tỉnh Kharkov chu cấp làm từ thiện. Từ đó, không nghe thấy tin tức gì về anh nữa. Chỉ biết rằng, theo lời kể của anh, trước khi sang Liên Xô hợp tác lao động, anh từng làm cán bộ của phòng tổ chức Nhà máy dệt 8-3 ở Hà Nội.

 

Riêng đứa con anh Bình, cậu bé Nguyễn Hòa Kiên, đã may mắn được một phụ nữ người Ukraine, bà Nadezda Dmitrievna Studentsova nhân hậu, mang về nhà nuôi và yêu thương như con đẻ. Mặc dù phải một mình buôn bán ở chợ Barabasova để nuôi hai đứa con trai ăn học, nhưng thấy cảnh cậu bé tội nghiệp bị bố dắt đi lang thang khắp nơi, bà không đành lòng nên tự nguyện xin nuôi thêm cậu. Đến nay thấm thoát đã được gần 11 năm. Cả hai con trai bà giờ đã trưởng thành, tốt nghiệp đại học, có công ăn việc làm ổn định và xây dựng gia đình, ra ở riêng.

 

Nguyễn Hòa Kiên (thường được gọi bằng cái tên tiếng Nga là Kolia Nguyen) hiện nay hầu như là mối lo duy nhất của người mẹ nuôi. Sinh ngày 04/03/1995, Kolia bây giờ là một thiếu niên khỏe mạnh, đang học lớp 10 tại trường phổ thông số 36 của thành phố Kharkov. Nhờ mẹ nuôi tạo điều kiện, hàng ngày, sau giờ học văn hóa, cậu lại say mê luyện đàn piano và tập các môn thể thao như bóng đá, bóng rổ, bóng bầu dục và võ thuật.

 

Kolia đặc biệt có năng khiếu về Judo, nên được nhận vào câu lạc bộ võ thuật “Master” của thành phố Kharkov. Những năm gần đây, em đã tham gia nhiều giải thi đấu khác nhau và đạt được không ít thành tích đáng tự hào, điển hình là giành giải nhất Judo tỉnh Kharkov (ngày 23/10/2010), giải nhì Vòng chung kết Judo toàn Ukraine, do Hiệp hội Kazak Ukraine tổ chức, tại thành phố Kremenchuk (ngày 27/10/2010). Sắp tới, vào cuối tháng 12 này, em được vinh dự tham gia đội tuyển Kharkov thi đấu tại một giải Judo toàn Ucraina, tổ chức tại thành phố nhà. Và nếu mọi việc thuận lợi, sang tháng 2 năm 2011, lần đầu tiên Nguyễn Hòa Kiên sẽ đại diện Kharkov tranh tài tại Giải vô địch Ucraina về Judo – giải chính thức lớn nhất trong nước, đồng nghĩa với việc trở thành vận động viên chuyên nghiệp.

 

nguyen_hoa_kien_nhan_giai_nhi_judo_2010

Nguyễn Hòa Kiên đoạt giải nhì chung kết Judo năm 2010

 

Kể về mình, Nguyễn Hòa Kiên (Kolia) cho biết em rất yêu nhạc cổ điển, ham hoạt động, thích giao tiếp với bạn bè và tìm hiểu kiến thức khoa học, nhất là các môn khoa học thường thức và địa lý. Đáng tiếc rằng do thiếu giao tiếp với người Việt Nam nên em đã quên tiếng Việt, mặc dù hồi nhỏ mẹ nuôi từng cho em học tại trường tiểu học – mẫu giáo Mùa Xuân để em biết tiếng mẹ đẻ.

 

Một lần, vào năm 2001, khi đang cùng mẹ nuôi (khi đó em còn gọi là “cô Nadia”) xem chương trình tìm kiếm người thân mang tên “Zdi menhia” (Hãy chờ tôi) trên đài truyền hình trung ương Nga, Nguyễn Hòa Kiên bất chợt hỏi: “Liệu ông này có thể tìm được mẹ của cháu không?”. Câu hỏi làm bà Nadezda như sực tỉnh, và với lòng nhân hậu bao la, bà đã viết thư cho chương trình này, nhờ tìm kiếm mẹ ruột cho đứa con nuôi người Việt Nam.

 

Qua bao nhiêu gian truân, vất vả, nhờ sự mách bảo của một số bà con người Việt ở Ukraine và Nga, cuối cùng những người làm truyền hình cũng tìm được mẹ ruột của Nguyễn Hòa Kiên. Đó là chị Trần Thị Hằng. Khi đó chị Hằng vẫn sinh sống tại Moscow nhưng đã lấy chồng khác và có một đứa con gái gửi về Việt Nam nhờ ông bà nuôi hộ.

 

Buổi phát sóng chương trình “Zdi menhia” vào ngày 27/08/2001, với cuộc gặp gỡ đầy nước mắt của hai bà mẹ Việt Nam và Ukraine tại phòng thu Ostankino (Moscow), cùng sự ngây thơ đến tội nghiệp của cậu bé Kolia Nguyễn Hòa Kiên khi đó, đã gây xúc động cho hàng triệu khán giả truyền hình tại Nga, Ukraine và các nước khác trong khối cộng hòa Nga.

 

 

kien_va_hai_nguoi_me_tren_dai_truyen_hinh

Kiên và hai bà mẹ Ukraine - Việt Nam trên đài truyền hình

Sau cuộc gặp, cả hai bà mẹ đều muốn được nuôi con nhưng cậu bé Kiên cương quyết muốn sống với mẹ nuôi. Hai mẹ con Ukraine - Việt Nam lại lên đường trở về Kharkov…

 

Hiện nay, do tuổi tác cao (59 tuổi), bà Nadezda Studentsova buộc phải nghỉ buôn bán ngoài chợ để tìm cho mình một công việc đỡ vất vả hơn tại một công ty chuyên in ấn các chế phẩm quảng cáo. Tuy nhiên tiền lương của một nhân viên bàn giấy rất khó để hai mẹ con có một cuộc sống tốt, nhất là những khoản chi phí cho Kolia tập luyện và thi đấu thể thao.

 

Cách đây không lâu, khi biết con chuẩn bị bước vào giải đấu lớn, bà Nadezda buộc lòng phải đến Hội người Việt Nam tỉnh Kharkov nhờ giúp đỡ. Trò chuyện với các lãnh đạo của Hội, bà tâm sự: “Mỗi lần Kolia nói sắp có giải là tôi lo sốt vó, vì tiền lương của tôi dành dụm được mới đây đã chi hết vào đám cưới cậu con trai thứ hai. Thậm chí, đến một bộ võ phục cho xứng đáng tôi cũng chưa mua được cho nó”. Bà khẩn khoản: “Tôi rất xấu hổ, nhưng hãy giúp tôi, một lần này thôi! Tôi hứa là sẽ không làm phiền đến các anh nữa đâu!”.

 

Ngày 8/12/2010, Chủ tịch Hội người Việt Nam tỉnh Kharkov Trần Đức Tựa đã mời bà Nadezda tới và trân trọng trao số tiền 5 nghìn grivna, giúp đỡ hai mẹ con bà. Trong nỗi xúc động đến rưng rưng nước mắt, bà cám ơn hết lời và nhắc lại là sẽ cố gắng không nhờ vả một lần nữa. Ông Trần Đức Tựa trấn an bà và khẳng định là cộng đồng Việt Nam tại Kharkov nhất định cũng sẽ có trách nhiệm phần nào với tương lai của cháu Nguyễn Hòa Kiên.

 

Được biết đến nay Nguyễn Hòa Kiên chưa có giấy tờ tùy thân chính thức. Trong tay người mẹ nuôi Ukraine chỉ có duy nhất một bản dịch từ tiếng Việt sang tiếng Nga tờ giấy khai sinh của cháu (không có bản gốc), do phòng lãnh sự Việt Nam tại Liên bang Nga đóng dấu công chứng. Vì vậy mà nhiều năm qua, bà không thể làm được thủ tục nhập quốc tịch và hộ khẩu cho cậu con nuôi. Khi biết chuyện này, ông Trần Đức Tựa đã hứa sẽ cố gắng hỗ trợ để cháu Nguyễn Hòa Kiên sớm được cấp giấy tờ theo đúng quy định của pháp luật Ukraine.

 

Trước đó, vào ngày 25/10/2010, buổi phát sóng kỷ niệm 12 năm ngày ra đời của chương trình tìm kiếm người thân “Zdi menhia” lại có sự tham gia của bà Nadezda và cậu con nuôi Việt Nam, qua đài truyền hình Kiev-Moscow. Trong dịp này, các nhà làm chương trình đã phát lại những hình ảnh từng gây xúc động mạnh cho khán giả những năm trước đây, trong đó có đoạn nói về cậu bé Kolia cùng hai bà mẹ ngày nào.

 

Cũng trong buổi phát sóng này, khán giả được thấy Nguyễn Hòa Kiên đang ngày một trưởng thành, qua những cảnh quay về sinh hoạt và tập luyện thể thao của cậu ở Kharkov. Con đường vào tương lai đang rộng mở trước mặt chàng thiếu niên gốc Việt, nhờ lòng nhân hậu và tình yêu vô bờ bến của người mẹ nuôi Ukraine.

 

Ở phần cuối chương trình hôm ấy, Kolia Nguyen kể lại một cách mộc mạc: “Trước đây, tôi gọi bà là cô Nadia. Cho đến một lần, tôi bảo bà: Con có thể gọi cô là Mẹ được không?”.

 

Còn bà mẹ nuôi Nadezda Studentsova thì tâm sự: “Chúng tôi rất hạnh phúc vì Kolia là con tôi, còn tôi thì là mẹ!”.

 

( Người Việt Kharkov)

 

( Người Việt Kharkov)