Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/includes/js/calendar/user.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 34

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/includes/js/calendar/user.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 34

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/administrator/modules/mod_feed/plugin.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 37

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/administrator/modules/mod_feed/plugin.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 37

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/views/model.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 40

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/views/model.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 40

Warning: include(/home/content/t/a/m/tamdan/html/templates/themza_j15_07/css/stats.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 43

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home/content/t/a/m/tamdan/html/templates/themza_j15_07/css/stats.php' for inclusion (include_path='.:/usr/local/php5/lib/php') in /home/content/71/4131571/html/index.php on line 43

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cookie - headers already sent by (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:34) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 423

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cache limiter - headers already sent (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:34) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 423

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/content/71/4131571/html/index.php:34) in /home/content/71/4131571/html/libraries/joomla/session/session.php on line 426
Tương lai nào cho Việt Nam?
Bình Luận

Song Chi

ai_nam_quan

Ải Nam Quan đã thuộc về Trung Cộng

Ðại hội đảng lần thứ XI chưa diễn ra nhưng đến hôm nay thì người dân Việt Nam và cả thế giới đều biết ai sẽ ngồi vào chỗ nào trong bốn vị trí cao nhất mà dân gian thường hay gọi bằng cụm từ “Tứ trụ triều đình”.

 

Mấy hôm nay một số tờ báo như BBC, RFI, Người Việt… và một số diễn đàn độc lập thi nhau đưa tin theo tờ báo Nhật Bản Asahi Shimbun cho biết ông Nguyễn Phú Trọng, hiện là chủ tịch quốc hội, sẽ là tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam thay thế ông Nông Ðức Mạnh -một chức vụ có quyền lực lớn nhất; ông Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục là thủ tướng thêm một nhiệm kỳ nữa; ông Trương Tấn Sang sẽ thay ông Nguyễn Minh Triết làm chủ tịch nước và ông Phạm Quang Nghị sẽ giữ chức chủ tịch quốc hội.

 

Có nghĩa là vẫn quanh đi quẩn lại mấy gương mặc cũ mèm.

 

Có nghĩa là đường lối chính trị của đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ không có gì thay đổi ít nhất là trong nhiệm kỳ tới.

 

Về chính trị, sẽ tiếp tục kiên định với con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội và học thuyết Mác - Lênin lỗi thời, lạc hậu, đã bị thế giới và ngay đất nước của Lênin vứt vào sọt rác từ lâu, sẽ tiếp tục ngả sâu hơn vào vòng tay của Trung Quốc, trượt dài hơn trên con đường bán nước. Bởi nhân vật nắm giữ nhiệm vụ chính trị cao nhất là Nguyễn Phú Trọng thì dư luận từ lâu đều biết lả một kẻ bảo thủ, tư duy xơ cứng, người chấp bút cho cái bản dự thảo văn kiện đại hội đảng đã bị giới trí thức đảng viên cao cấp chê không tiếc lời tại hội thảo “Góp ý cho các văn kiện đại hội đảng lần thứ XI” vì sự lạc hậu, cũ kỹ, sai lầm, mơ hồ và ngụy biện. Nguy hiểm hơn, đây là một nhân vật “thân Trung Quốc” mà ngay cả báo Asahi Shimbun cũng đã nói thẳng điều này.

 

Nguyễn Phú Trọng chắc chắn sẽ nối bước Nông Ðức Mạnh có thêm một loạt những quyết định ngu xuẩn, sai lầm với Trung Quốc như quyết định cho Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên mà Mạnh với cương vị tổng bí thư đã tự tiện ký mà chưa thông qua quốc hội trước kia chẳng hạn.

 

Về kinh tế, sau một nhiệm kỳ vừa qua, Nguyễn Tấn Dũng đã kịp thời chứng minh cho cả nước và cả thế giới biết cái sự ít chữ và dốt nát trong điều hành quản lý kinh tế ở cấp vĩ mô của ông ta như thế nào, đưa đến bức tranh kinh tế Việt Nam vô cùng ảm đạm như ngày hôm nay với hàng loạt tập đoàn kinh tế quốc doanh làm ăn thua lỗ hoặc vỡ nợ để lại gánh nặng khổng lồ cho quốc gia. Lạm phát tăng cao hai chữ số, đồng tiền Việt Nam liên tục mất giá, nợ công lên đến trên 50% GDP, dự trữ ngoại tệ cạn kiệt. Những lời cảnh báo về nguy cơ khủng hoảng nặng nề kinh tế Việt Nam đã bắt đầu được đưa ra từ một số ngân hàng quốc tế hoặc các tổ chức minh bạch tài chính thế giới, v.v...

 

Còn chức vụ chủ tịch nước vốn không có nhiều thực quyền thì có nằm trong tay ai cũng vậy, tuy nhiên, Trương Tấn Sang cũng chả có hy vọng gì sẽ làm tốt vai trò “nghi thức, ngoại giao” này bởi như dư luận đánh giá, là một người có ít kinh nghiệm quốc tế.

 

Thật là đáng buồn cho tương lai Việt Nam, dù kể cả trước khi biết ai sẽ giữ cương vị nào, hầu hết mọi người dân Việt Nam khi được hỏi đều có chung câu trả lời “ông nào/thằng nào ngồi vào chỗ nào thì cũng thế cả thôi”.

 

Thật lạ lùng cho sự thờ ơ của người Việt Nam trước những vấn đề mà ở những quốc gia dân chủ, sẽ là mối quan tâm rất lớn của mỗi người dân. Nhưng suy cho cùng thì cũng dễ hiểu, bởi người dân Việt Nam hiểu rất rõ “tài năng, trí tuệ” của những con người sẽ lãnh đạo đất nước này như thế nào, và việc thay đổi về nhân sự không quan trọng bằng chuyển đổi đường lối chính trị, đổi mới về tư duy hay cải tổ thực sự bên trong đảng nhưng điều đó thì lại không có hy vọng gì sẽ sớm xảy ra, khi nhìn vào 15 khuôn mặt trong bộ Chính trị hiện nay.

 

Một lần nữa, những người lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam tiếp tục chứng tỏ mục tiêu tối thượng của họ là nắm vững quyền lực bằng mọi giá.

 

Một lần nữa, Việt Nam sẽ lại bỏ lỡ cơ hội đổi mới và cải cách triệt để hòng thoát ra khỏi cảnh đói nghèo, tụt hậu và nguy cơ lệ thuộc ngày càng nặng nề vào Trung Quốc.

Một lần nữa, số phận chưa mỉm cười với dân tộc Việt Nam. Nhưng chính dân tộc Việt Nam, họ có quan tâm điều đó không hay họ đang phải bận rộn vật lộn với miếng cơm manh áo hàng ngày và bao nỗi lo toan, phiền muộn, sợ hãi, còn “chuyện chính trị thì đã có nhà nước lo”?

 

Việt Nam còn thua cả Campuchia

 

Trong lúc Việt Nam bị Trung Quốc xử ép suốt quá trình đàm phán cho tới khi thực hiện việc cắm mốc biên giới trên bộ thì ngược lại, Việt Nam lại bị người Campuchia tố cáo đã cắm mốc lên lãnh thổ của họ. Nhưng khác với Việt Nam, người Campuchia chí ít đã có thể lên tiếng tố cáo công khai về điều này. Và sau khi hàng trăm người dân làm đơn kiện một vài cột mốc đã cắm vào lãnh thổ Campuchia thì một hội đồng giám sát của Campuchia, một tổ chức tư nhân đã đến tận nơi xem xét vào ngày 5 tháng 12, xác nhận đúng là cột mốc tạm số 108 cắm vào 60 mét bên trong lãnh thổ Cambodia và cột mốc 109 được cắm vào sâu hơn, tới 200 mét (theo RFA số ra ngày 6 tháng 12, 2010).

 

Mặc dù chính phủ Campuchia vẫn đứng về phía Việt Nam, tuyên bố không có việc mất đất, còn phía Việt Nam thì hành xử không khá hơn Trung Quốc bao nhiêu khi công an biên phòng ngăn cấm không cho các dân biểu đảng đối lập Sam Rainsy đến xem xét các cột mốc biên giới, nhưng đảng đối lập này cũng đã lên tiếng tố cáo việc này cũng như trước đó đã yêu cầu phía Việt Nam ngừng cắm mốc biên giới.

 

Báo chí Việt Nam tất nhiên không đưa những tin tức kiểu này nhưng đã đưa tin tại cuộc họp của ủy ban liên hợp phân giới cắm mốc biên giới diễn ra từ ngày 15-17 tháng 12, 2010 tại Phnompenh, sau một quá trình mở thầu và lựa chọn nhà thầu theo hình thức đấu thầu quốc tế, tiến hành công khai, khách quan, phù hợp với các quy định của luật quốc tế, Việt Nam và Campuchia đã chọn nhà thầu Ðan Mạch để xây dựng bản đồ địa hình biên giới hai nước.

 

Khi cả hai bên chọn một nhà thầu từ một quốc gia dân chủ hoàn toàn trung lập trong quan hệ với Việt Nam hay Campuchia như Ðan Mạch để thực hiện một công việc như vậy, nếu có bất cứ sự sai sót đáng kể nào so với bản đồ biên giới cũ giữa hai nước, chắc rằng Ðan Mạch sẽ phát hiện được ngay.

 

Từ chuyện này lại nghĩ đến chuyện cắm mốc biên giới Việt - Trung để thấy rằng tự do dân chủ ở Việt Nam còn thua cả tự do dân chủ ở Campuchia và người Việt Nam còn… thua cả người Campuchia khi không lên tiếng bảo vệ được lãnh thổ của mình.

 

Nếu so với một vài trăm mét cắm sâu vào bên trong lãnh thổ Campuchia thì Việt Nam mất đất cho Trung Quốc hơn nhiều. Một số nguồn tin nói rằng Việt Nam mất khoảng 720 kilomet vuông lãnh thổ nhưng cho đến nay cũng chưa người dân nào được biết chính xác đất đai đã mất là bao nhiêu, chỉ trừ những gì thấy rõ ràng bằng mắt như Ải Nam Quan, thác Bản Dốc… thì biết là mất. Không một tờ báo nào được phép bàn về chủ đề nhạy cảm này. Không một người dân hay một tổ chức tư nhân, phi chính phủ nào được phép đi đến tận nơi để xem xét, kiểm tra trong suốt quá trình cắm mốc.

 

Không ai được biết các bản hiệp ước biên giới trên đất liền được ký kết vào năm 1999 và hiệp định phân định vịnh Bắc bộ được ký kết vào năm 2000 giữa hai chính phủ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa có những nội dung, chi tiết gì. Nhưng dư luận đều biết rằng so với Công ước Pháp - Thanh năm 1887, Việt Nam đã nhượng bộ cho Trung Quốc rất nhiều và hàng trăm cây số vuông lãnh thổ, hàng ngàn cây số vuông lãnh hải đã bị mất.

 

Gần đây trên BBC có đăng những bức ảnh cho thấy Trung Quốc hạ lệnh cho đào các cột mốc biên giới theo Hiệp ước Pháp-Thanh đem về bảo tàng, như là một hình thức phi tang các bằng chứng của lịch sử. Và chắc chắn Việt Nam sẽ không có chuyện cho đấu thầu công khai để xây dựng bản đồ địa hình biên giới Việt - Trung như với biên giới Việt Nam - Campuchia. Người dân cứ việc đoán mò về việc mất đất mất biển.

 

Ðất nước này là của chung 86 triệu người Việt Nam hay chỉ là của một thiểu số những người cầm quyền trong Bộ Chính Trị để họ muốn làm gì thì làm? Câu hỏi này xin dành cho mọi người trả lời.

 

(Nguồn: báo Người Việt)